Home Page NDEs hiện tạiChia xẽ NDE của qu vị

Trải nghiệm NDE của một thiếu niên

Trải nghiệm:

Trời lạnh buốt và tuyết rơi nhẹ vào ngày tôi “chết”. Ngày 27 tháng 01 năm 1996, tôi đang chơi trượt tuyết ở Aspen, Colorado. Tôi đi cùng bạn gái. Tôi muốn gây ấn tượng với cô bằng kỹ thuật trượt tuyết khi tôi trượt lại gần một cây thông thô ráp. Và tôi đã tự làm mình bất tỉnh. Tôi kinh ngạc khi phát hiện chính mình đang trôi bồng bềnh trên không cách cơ thể mình gần một mét. Bạn gái tôi cố gắng đánh thức tôi dậy nhưng không có tác dụng. Ngay khi có thể, cô ấy hét lớn và kêu gọi những người trượt tuyết khác đến giúp. Một người đứng gần đó la lớn “Nhìn kìa, có máu!”. Lúc đó tôi chỉ thấy hơi tò mò nhận ra vết máu chảy ra từ bên má phải của mình còn đọng dưới tuyết. Bạn gái tôi cởi áo khoác lông và nón trắng đặt cẩn thận xuống dưới đầu tôi. “Cái gối” chẳng mấy chốc chuyển thành màu đỏ từ máu tôi và tôi nhớ mình đã nghĩ là sẽ mua cho cô ấy một cái nón mới. Tôi đi theo đội tuần tra trượt tuyết vì họ đang khiêng cơ thể mềm oặt của tôi và đưa tôi xuống núi. Xe cấp cứu có vẻ còn lâu mới đến nên tôi bay vào thị trấn để xem mình có thể thấy gì không. Tôi không thực sự lo lắng, nhưng tôi cảm thấy bực mình vì xe cấp cứu mãi chưa chịu đến trong khi tôi thì đang chết dần. Rồi tôi phát hiện ra xe cấp cứu và đi theo sau nó đến trạm sơ cấp cứu. Trận bão tuyết bỗng nổi lên khiến tài xế xe cứu thương phải lái xe vào một góc. Tôi nghe thấy anh ấy chửi thề mỗi lần anh ấy không xử lý được. Nên tôi hét lớn “Cẩn thận, coi chừng bị trượt”. Đây là nơi tôi thấy mọi chuyện trở nên thật kỳ lạ. Mặc dù tuyết rơi rất dày nhưng tôi có thể nhìn xuyên qua nó. Tôi nhận thấy những bông tuyết đang đi xuyên qua hai cánh tay mà tôi đang dang ra và cơ thể tôi bắt đầu phát sáng nhè nhẹ. Tôi không cảm thấy lạnh.  Nhưng tôi có thể cảm nhận được tâm trạng của tất cả mọi người liên quan đến tình cảnh hiện tại. Tất cả mọi thứ giống như một bộ phim kịch tính. Tôi trôi vào trong xe cấp cứu rồi lại trồi ra ngoài xe vì nó đang di chuyển rất chậm trên đường.

 

Đột nhiên tất cả giác quan của tôi biến mất khi tôi nhận ra một chiều khác của không gian.  Cảm giác lo âu nặng nề hoàn toàn tan biến và tôi cảm thấy thực sự bình yên như đang trở về nhà và đắm chìm trong sự yêu thương từ một nguồn năng lượng dường như rất thân quen và ấm áp. Tôi biết điều này nghe thật khùng điên, nhưng tôi cảm thấy mình thuộc về một phần sự vĩ đại của vũ trụ. Như thể nó vẫn luôn luôn tồn tại và mãi mãi là một phần của tất cả mọi thứ. Tôi thấy một nơi màu tím rất đẹp và cảm thấy như mình đang được hỏi từ trong “ý nghĩ” rằng tôi muốn lưu lại đây hay quay trở lại. Tôi nghĩ về những tháng ngày tôi học đại học sắp tới. Tôi hỏi “thứ đang hiện hữu” rằng nếu tôi quay về bây giờ thì liệu tôi có thể trở lại nơi này sau đó không?! Tôi cảm thấy có một nụ cười thầm từ “thứ đang hiện hữu” và điều này khiến tôi phì cười, ngay sau đó lập tức xảy ra một chuyện. Tôi đã quay trở lại thế giới mà tôi cảm nhận được nỗi đau. Họ nói rằng tôi bị chấn thương và bất tỉnh khoảng 13 giờ đồng hồ. Thật khó để đối mặt với tất cả mọi chuyện sau đó.

 

Sau trải nghiệm đó, tôi trở thành một người khác hẳn. Tôi không thể thảo luận với bất kỳ ai về chuyện này, vì họ không hiểu và sẽ nghĩ rằng tôi có vấn đề về thần kinh. Tôi trở nên rất nghiêm túc và thực sự quan tâm đến việc nghiên cứu tâm lý, tôn giáo, triết lý sống và tất cả những thông tin có thật mà tôi có thể tìm được trong văn học, những bài giảng hay những cuộc gặp gỡ. Bố mẹ thông cảm với những thay đổi của tôi, nhưng bạn gái tôi quyết định ra đi với một anh chàng khác. Tôi nghĩ mình đã làm cô ấy hoảng sợ khi kể cho cô ấy nghe về chuyện cái nón và tất cả những đoạn đối thoại của cô với những người tuần tra ở khu trượt tuyết. Thật vui vì tôi vẫn biết rằng sẽ có ngày tôi được trở lại nơi yên bình và tràn ngập tình yêu ấy. Tôi không còn sợ hãi cái chết nữa, kể cả cái chết của ông bà mình.