Home Page NDEs hiện tạiChia xẽ NDE của qu vị

Ba chị em

TƯỜNG THUẬT LẠI SỰ TRẢI NGHIỆM

Chúng tôi có ba chị em. Người chị cả, mà tôi không nhớ rõ, qua đời năm 7 tuổi vì căn bệnh ung thư não. Chị chết ngày 6 tháng 1 năm 1960. Tất cả chúng tôi đều cách nhau 3 tuổi rưỡi.

Khoảng hai tuần cuối tháng 12 năm 1993, tôi đang chăm sóc em gái mình, em ngày một yếu dần vì căn bệnh ung thư dạ dày. Lúc đó em 33 tuổi và chúng tôi luôn ở cạnh nhau. Đêm đó, tôi chìm vào giấc ngủ do chứng ngủ kịch phát. Tôi đã từng đi bệnh viện nhưng đây là căn bệnh chưa có cách điều trị. Trong khi ngủ, tôi nằm mơ và nghe thấy giọng nói của chị mình. Giọng chị nghe rất dịu êm. Chị nói với tôi “Em nói với Jody là đừng sợ chết khi thời điểm đó tới, vì chị sẽ ở đó. Nói Jody nhớ tìm bàn tay màu xanh của chị.”. Sau đó chị còn nói “Em sẽ ở bên cạnh Jody vì khi chị chết chị đã chết trong vòng tay của mẹ, và bây giờ mẹ không thể chịu đựng thêm nữa. Mọi người sẽ ở trong phòng bao gồm các y tá, nhưng em đừng lo nhé, chị sẽ lo liệu hết. Em sẽ biết khi nó tới. Còn tuần này, vì em đang bị chứng ngủ kịch phát, em phải tới một tiệm hoa và mua một trái tim lớn, nhớ ghi lên đó dòng chữ “Ba chị em, một trái tim”. Rồi ủi quần áo màu đen cho bộ trang phục. Giao nhiệm vụ cho ai đó gọi điện thoại, vì gia đình chúng ta rất đông người. Nói với Jody nếu nó không thấy những gì mà em kể vào thời điểm nó chết, thì em sẽ phải đi với nó.”. Chị nói tiếp “Em sẽ không bị bệnh khi con bé chết, nhưng sau đó chúng ta phải trả lại căn bệnh ngủ kịch phát cho em”.

Tôi tỉnh giấc và cảm thấy rất bình yên, dù cảm thấy hơi sợ. Tôi làm những gì được bảo. Những ngày đầu tuần tháng 1 năm 1994, một buổi sáng em bảo y tá gọi tôi từ phòng bên cạnh. Tôi chỉ mới về phòng để ngủ vì tôi đã ở cạnh em cả đêm. Em bảo tôi vào nhà mẹ (nhà chúng tôi ngay cạnh nhau). Em bị đánh thức và ngồi dậy khỏi trạng thái bán hôn mê. Tay em run lên, em nói “Kim, em thấy ảo giác giống chị. Mẹ sợ quá.”. Tôi vòng tay ôm em. Em nói “Ôm em đi. Không, không phải như vậy, chị lên giường đi. Em sẽ chỉ chị cách ôm em như thế nào.”. Sau đó em để tôi quàng tay ôm qua người em và trượt về trạng thái nửa mê nửa tỉnh của mình. Tôi quay qua nói với mẹ “Con sẽ không đi đâu hết”. Thời điểm này là vào khoảng ngày 3 tháng 1, tôi đoán em sẽ ra đi vào ngày 6 tháng 1.

Sáng ngày 5 tháng 1, em tôi tỉnh lại. Tôi vẫn nằm yên một chỗ và nắm tay em trong 2 ngày hôm đó. Tôi không ngủ nhưng vẫn thấy khỏe. Em bảo tôi gọi cho bố ở công ty. Bố về nhà, em hôn bố và nói cảm ơn ông vì đã sinh ra em và cho em một cuộc đời. Còn mẹ, em không thể nói lời tạm biệt vì quá thương mẹ. Em luôn nói rằng, em không thể tin được là chuyện này lại xảy ra với mẹ giống như cái chết của Ann, người chị cả của chúng tôi. Tôi nói với em “Làm sao em biết được là mình sẽ chết”. Sau khi hôn bố, em lại bắt đầu hôn mê, trước đó em nói “ bây giờ em có thể lên thiên đường”. Thứ năm, 11 giờ sáng ngày 6 tháng 1, khi em tỉnh dậy và hét to tên tôi, tôi vẫn đang nắm chặt tay em. Em quay qua và nói “Kim, em yêu chị”. Em hôn mê cho đến thứ 7, ngày 8 tháng 1. Lúc đó em tròn 33 tuổi rưỡi, vì em sinh ngày 8 tháng 6. Lúc đó là 2:30 chiều, cha mẹ tôi, chồng em, con gái bé nhỏ 2 tuổi của em và các y tá đang ở trong phòng.

Đột nhiên, bố tôi cảm thấy buồn nôn, đứa bé bắt đầu khóc và em rể tôi đưa nó ra ngoài. Mẹ tôi ngửi thấy mùi khét. Tôi biết thời điểm đó đã tới. Tôi liền nói với y tá nhưng y tá nói em vẫn đang thở. Tôi đỡ em dậy, để em nằm trong vòng tay mình, và đặt tượng Thánh Jude, người em hay cầu nguyện, vào lòng bàn tay em. Sau đó, tôi nói “Jody, đến lúc rồi. Chị Ann nói em phải tìm ông bà và bàn tay xanh của chị, không được bỏ đi cho đến khi nhìn thấy họ. Nếu không, chị sẽ phải đi cùng với em”. Tôi hỏi em “Em có thấy bàn tay xanh của chị Ann không?”. Em mở mắt, cười, lắc đầu rồi em ra đi. Tôi cố gắng đỡ em dậy nhưng bị tê liệt phần dưới cơ thể. Y tá muốn kéo tôi ra ngoài nhưng tôi hét lên “Không, tôi phải làm chuyện này”.

Với kinh nghiệm là một bác sỹ chuyên khoa hô hấp, tôi quay người em lại khi ung thư bùng nổ, chất lỏng màu đen chảy ra từ miệng và mũi em. Tôi quay người em lại và hôn em. Tôi quay đầu nhìn ảnh 3 chị em trên giường mẹ và đột nhiên cảm thấy sự ấm áp và hơi nóng rất mạnh mẽ. Nó thật đẹp. Em tôi đã rời khỏi thể xác trong khi tôi vẫn đang hôn em. Em trôi ra khỏi phòng trong một bộ đầm voan màu vàng, mà tôi có thể vẽ ra một cách chi tiết. Ông bà tôi đứng ngay cạnh em và một bàn tay màu xanh đang trôi trên đầu em. Trước khi đi khỏi, em còn kịp hôn gió tôi. Sau đó, cơ thể tôi hoàn toàn bị tê liệt, khiến tôi không thể cử động trong vòng 2 tiếng.

Đêm đó, tại căn hộ của mình, tôi nói với chồng “Giá mà em biết được con bé có đau hay không. Nó không nhăn mặt gì cả và em đã tiêm thêm cho nó 1 liều morphine, nhưng làm sao mà em biết được.”. Khi đã chìm vào giấc ngủ, tôi xin thề là mình không hề nói dối, tôi thấy em xuất hiện ở trên tủ quần áo trong bộ đầm lần trước và nói “chị thật là ngốc, chị bắt em phải lặn lội từ tận thiên đường xuống đây chỉ để cho chị biết là em không đau. Chị đã níu kéo em như thể là mẹ đang níu kéo em vậy. Em yêu chị và cảm ơn chị. Khi có chuyện gì muốn nói em sẽ luôn luôn tìm đến chị. Chị biết là em đã thay đổi ra sao từ khi bị ung thư đúng không. Tối mai khi nhìn em trong quan tài, chị sẽ thấy em đẹp giống như trong ngày cưới của em. Họ biết là chị yêu em rất nhiều và nếu chị không chắc rằng em đang ở thiên đường thì chị sẽ rất đau khổ. Hãy nói mẹ biết rằng mẹ là người phụ nữ may mắn nhất trên thế giới này vì có 2 thiên thần đã giúp cho một thiên thần còn lại của mẹ có thể nhìn thấy thiên đường từ trần gian.”

Đêm đó tại tang lễ, em đẹp như những gì em nói. Không một vết sẹo do hóa trị hay biến dạng. Nhìn em tuyệt đẹp. Chồng em rời khỏi nhà 2 ngày sau đó cùng với đứa con 2 tuổi. Bố mẹ tôi đã đấu tranh để giành quyền nuôi cháu. Đó là mong ước của em muốn con được sống cùng chúng tôi. Mẹ tôi qua đời vì đau tim trong tình cảnh ấy. Chúng tôi đấu tranh nhưng đã thua. Tôi được gặp cháu 2 ngày cuối tuần trên 1 tháng. Có nhiều lần cháu tôi bệnh hoặc khóc sau khi tôi thấy em vừa khóc vừa đi ngang qua đường tàu hoặc mơ thấy em nói “con tôi, đứa con bé bỏng của tôi”. Tôi liền gọi cháu tôi dậy và con bé rất buồn.

Thỉnh thoảng tôi đến nghĩa trang. Tôi đến mộ em nằm và thấy những bông hồng ở đó. Tôi bỏ về khi đột nhiên nghe tiếng gió và tiếng sập cửa. Em được mai táng bên trong một lăng tẩm. Tôi nghe thấy trong đầu mình em đang nói chuyện với tôi, bằng giọng nói của tôi. Em nói “Quay lại” và trên mặt đất là một nhánh hoa hồng đỏ dài. Tôi nhìn hình em trên lăng tẩm và nghe thấy em nói “Em sẽ không quên ngày sinh nhật của chị”. Sinh nhật của tôi là ngày 18 tháng 1, và hai chị em của tôi đều qua đời vào tháng 1.

Có rất nhiều chuyện xảy ra từ sau cái chết của em. Tôi đã kể cho các linh mục nghe, và họ nói rằng em đã tặng tôi một món quà đặc biệt. Tôi đã không tin vào chúa, mặc dù tôi thường xuyên cầu nguyện cho em. Tôi cũng chưa bao giờ tin vào cuộc sống sau cái chết, cho đến khi em mất.